Nàng cứ thao thao bất tuyệt, không hề nhận ra vị công tử kia càng nghe về sau, sắc mặt càng trở nên âm tình bất định.
Nàng càng không hay biết từ lúc nào, trên mái nhà đã xuất hiện thêm một nam tử hai tay trống trơn.
Từ Phượng Niên ngồi dậy, cũng chẳng thèm quay lại nhìn kẻ đó ở phía sau — người năm xưa từng bỏ kiếm cõng xác, đi xa đến tận một ngọn núi lớn ở Tây Vực.




